Thiền đi
Thiền đi là một phép tu mầu nhiệm giúp cho ta có mặt từng giây phút
trong giờ phút hiện tại. Mỗi bước chân có ý thức giúp ta tiếp xúc với
những mầu nhiệm của sự sống đang có mặt. Bạn có thể phối hợp hơi
thở và bước chân và đi một cách bình thường dù là trên hè phố, trước
sân ga hay bên bờ sông. Thở vào bạn có thể bước hai bước, và quán
chiếu đã về, đã tới. Đã về tức là đã về với sự sống trong giây phút
hiện tại, đã tới tức là gặp sự sống rồi, không cần vội vã, bôn ba, tìm
kiếm gì nữa. Quê hương của mình là sự sống nằm trong giây phút
hiện tại. Chỉ giây phút hiện tại mới có thật, trong khi đó quá khứ và
tương lai chỉ là những bóng ma. Những bóng ma này có thể tác dụng
đưa tới tiếc nuối, khổ đau, lo lắng, và sợ hãi. Nếu mỗi bước chân của
bạn đưa bạn về được với hiện tại thì những bóng ma này không còn
có quyền hành gì trên bạn nữa cả.
Thở ra, bạn bước ba bước và nói thầm ta đã về, ta đã tới. Hoặc con đã
về, con đã tới. Con đã về tới quê hương đích thực của con là sự sống
mầu nhiệm đang có mặt, con không còn lang thang đi tìm kiếm gì
nữa. Đi như vậy tức là đã dừng lại. Dừng lại, đó là thiền chỉ, samatha.
Ta dừng lại được thì tổ tiên, ông bà và cha mẹ trong ta cũng dừng lại
được.
Ta
bước
được
một
bước
thảnh
thơi
thì
tất
cả
tổ
tiên
mặt
trong từng tế bào cơ thể ta đều cũng bước được một bước thảnh thơi
như
ta. Bạn là
người
hiếu nhất
trên trần gian nếu
bạn dừng
lại
được và bước được những bước thảnh thơi như thế cho tổ tiên và cho
cha mẹ.
Đã về
Đã tới
Bây giờ
đây
Vững chãi
Thảnh thơi
Quay về
Nương tựa.
16 | Thiền
đi
Bài kệ trên đây là những lời thiền ngữ để giúp cho bạn an trú được
vững chãi trong giây phút hiện tại, nắm lấy những lời thiền ngữ này
cho vững thì bạn sẽ thiết lập được sự có mặt của bạn một cách vững
chãi trong hiện tại, cũng như lên cầu thang bạn nắm vững thành vịn
cầu thang thì sẽ không bao giờ té.
“Bây giờ, ở đây” là địa chỉ của sự sống, là nơi ta về, nơi ta tới, nơi ta
có quê hương, có bình an, có hạnh phúc, nơi ta gặp gỡ được tổ tiên,
bạn bè và con cháu của ta. Thiền tập là để ta luôn luôn trở về nơi chốn
ấy. Mỗi bước chân của bạn đưa bạn về với sự sống trong giây phút
hiện tại. Bạn hãy thử thực tập thiền đi chậm xem. Bước một bước, thở
vào trong khi bước, và nói: “Con đã về”. Mình phải đầu tư một trăm
phần trăm thân thể và tâm trí mình vào bước chân và hơi thở mình thì
mình mới thực sự đã về, đã tới. Nếu ý thức (Niệm) và sự tập trung
(Định)
của
bạn
vững
vàng
thì
bạn
thể
về
được
100%,
tới
được
100%. Nếu chưa thực sự về tới 100% nơi địa chỉ “bây giờ và ở đây” thì
bạn đừng bước thêm bước nào nữa cả. Cứ để mình trong tư thế ấy mà
thở cho đến khi bạn dừng lại được sự rong ruổi của tâm ý, cho đến
khi bạn đã thực sự đã về đã tới một trăm phần trăm trong giây phút
hiện
tại.
Lúc
ấy,
bạn
sẽ
mỉm
cười,
nụ
cười
của
thành
công,
chiến
thắng, và bạn bước thêm một bước nữa, với thiền ngữ “Đã tới”. Bước
chân vững chãi như dấu ấn của vị quốc vương trên một sắc lệnh. Bàn
chân bạn ghi dấu ấn đã về đã tới trên mặt đất. Đi như thế thì chế tác
được năng
lượng
thảnh thơi và
vững
chãi. Đi như
thế thì
tiếp
xúc
được với những mầu nhiệm của sự sống. Đi như thế thì được nuôi
dưỡng, được trị liệu. Có những người chỉ nhờ thiền đi mà chữa được
bệnh của mình.
“Vững chãi, thảnh thơi” nghĩa là bạn không bị quá khứ lôi kéo, không
bị tương lai lôi kéo, bạn có tự do. Đây không phải là tự kỷ ám thị, đây
không phải là sự mong cầu, bởi vì nếu bạn an trú được trong hiện tại
thì bạn đang có vững chãi và đang có tự do. Thảnh thơi là không bị
những con ma quá khứ và tương lai lôi kéo. Thảnh thơi là không còn
hấp tấp chạy về tương lai. Vững chãi và thảnh thơi là nền tảng của
hạnh phúc đích thực.
17 | Thiền
đi
“Quay về nương tựa” là một bài tập mà đức Thế Tôn trao truyền cho
các vị đệ tử trong những ngày gặp gỡ cuối trước khi Ngài qua đời.
18 | Thiền
đi