51. Nguyêntắc đầutiêncho quanhệ tốt đẹp
Chất lượng cuộc sống rút gọn lại chính là chất lượng các mối quan hệ. Với khách hàng, với nhà
cung cấp, với người thân yêu, với bản thân (ý tưởng lớn là đây). Nếu tận tâm tìm cách khiến các mối
quan hệ trở nên tốt đẹp, bạn cũng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp. Trở thành nhịp cầu nối giữa những
conngười là chuyệnkhá dễ dàng.
Bảy nền tảng căn bản sau đây cực kỳ đơn giản nhưng cũng cực kỳ thâmsâu – chẳng phải đó cũng là
đặc điểmcủa nhữngchânlý thôngtuệ sao?
1. Hãy người đầu tiên mở lời chào khi gặp gỡ một người nào đó. Nói một cách khác, hãy
người tử tế trươc nhất (điều này cần chút can đảm, bởi ta thường lo sợ bị từ chối).
2. Cười thật nhiều. Đó một trong những cách hay nhất để người khác mở lòng ra với mình.
Đừng quên rằng chúng ta tạo nên ấn tượng lâu dài người khác chỉ trong vài phút đầu tiền gặp gỡ.
3. Gọi họ bằng tên. Đây điều rất quan trọng. chứng tỏ bạn quan tâm, dấu chỉ của sự
tôn trọng.
4. Nhìn thẳng vào mắt họ khi nói chuyện.
5. người biết lắng nghe. Làm đúng điều này, bạn chắc chắn trở thành “siêu sao lập mối quan
hệ”. Đa số thường không lắng nghe. Đa số đều quan tầm đến mình đến nỗi không thể hỏi câu nào
ra hồn khi gặp gỡ người khác. Việc lắng nghe hỏi biểu lộ sự khiêm nhường. chứng tỏ bạn
quan tâm. cho thấy bạn tham gia vào cuộc nói chuyện không chỉ nghĩ đến bản thân. Đa số
thường cho rằng lắng nghe đợi đến khi người kia nói xong để họ bắt đầu nói.
6. Đưa ra những lời khen ngợi chân thành. Lời khen thì miễn phí. Đừng bao giờ bỏ lỡ hội ca
ngợi người khác, nhà hay nơi làm việc. Bạn sẽ kết nối đến những tốt đẹp nhất nơi người
ấy. rồi họ sẽ gửi lại những điều tốt đẹp nhất cho bạn. Hãy để lại trong họ cảm xúc thú vị hơn cả
lúc bạn mới gặp họ.
7. Đối xứ với mọi người như thượng khách (tôi nhấn mạnh mọi người; tôi rất ngại người nào
hòa nhã với tôi nhưng lại thô lỗ với người bồi bàn chẳng nhất quán cả).
Bảy ý tưởng trên rất đơn giản. Hãy nắmrõ các nguyên tắc đầu tiên này và bạn sẽ vươn tới đỉnh núi
nhanhhơnbạntưởng. Sự vượt trội đến từ sự nắm vững các nền tảng căn bản.
52. Lo lắng hồi tưởng
Rất nhiều nhà tư tưởng đều khuyên chúng ta nên tránh sống trong quá khứ. Họ đều nói: “Hãy sống
trong hiện tại.”; “Hãy chôn vùi quá khứ.” Tôi hiểu những ý đó. Nhưng phải chăng vẫn có điều tốt đẹp
khi trở lại quá khứ và thắp sáng những giây phút tuyệt vời trên hành trình đã đi qua? Khi rút ra bài học
từ những trải nghiệm?
Điều này dẫn tôi đến quan niệm về lo lắng và hồi tưởng. Việc bạn có nên quay về quá khứ hay
không, theo tôi, tùy thuộc vào dự tính của bạn. Nếu dự tính trở lại quá khứ đểd dứt với chuyện buồn đã
qua, để lo lắng với những gì không thể thay đổi, để khơi lại những nỗi dau quá khứ, đó là một phản
ứng không lành mạnh (chính xác đó là lãng phí thời gian, vì bạn vẫn loay hoay mãi). Nhưng nếu bạn
muốn hồi
tưởng về
những bài
học
sự
kiện đó mang lại, để
trưởng thành trong khôn ngoan, để
thưởng thức những kỷ niệm quí giá mà mình may mắn được hưởng, tôi nghĩ đó là điều tốt đẹp. Bởi vì
bạnđã để quá khứ phục vụmình, và khiếnbạntrở nêntốt đẹp hơn.
53. Tinnơi người khác
Tôi dẫn các con đi xem bộ phim Freedom Writers có Hilary Swank đóng. Bộ phim gợi lên bao
nguồn cảm hứng. Nó khiến tôi chảy nước mắt. Khiến tôi muốn hành động và cho đi nhiều hơn. Khiến
tôi muốnphát huynhiềuthứ. Bộ phimthật sâusắc.
Đây là một trong những ý tưởng rút ra từ bộ phim: Sự lãnh đạo chính là tin nơi người khác (và tin
vào bản thân) khi không còn ai tin tưởng. Những đứa trẻ trong phim gia nhập băng đảng. Cuộc đời
khắc nghiệt. Trái timlạnh giá. Nhưng một người thầy vẫn thấy được giá ưị ẩn trong người chúng: thông
minh, tử tế, chăm sóc những ai bỏ cuộc và gục ngã. Nhà trường không cho chúng sách mới – vì nghĩ
rằng chúng không đáng được sách mới. Nhưng người thầy thì không. Vẫn đối xử trân trọng. Tự mua
sách cho chúng (bằng cách làm thêm hai nghề khác để có tiền). Đòi hỏi chúng. Chúc mừng chúng. Tin
vào chúng. Và chúng đã thay đổi. Bởi vì khi bạn nhìn thấy điều tốt đẹp nhất nơi người khác, họ sẽ trao
điềutốt đẹp nhất cho bạn.
Tôi đã thấy điều đó xảy ra trong các tổ chức trên khắp thế giới. Hãy phát triển, tuyên dương, khơi
nguồn cảmhứng cho họ, và họ sẽ thăng hoa. Như giáo sư nổi tiếng Leo Buscaglia từng nói: “Chúng ta
thường đánh giá thấp sức mạnh của nụ cười, của lời tử tế, của sự vỗ về, của tâm lắng nghe, của lời
khen ngợi chân thành, hoặc một cử chỉ săn sóc rất nhỏ. Tất cả những điều ấy đều ẩn chứa khả năng
thay đổi một cuộc đời.”
HƯỚNG DẪN DOWNLOAD TÀI LIỆU

Bước 1:Tại trang tài liệu slideshare.vn bạn muốn tải, click vào nút Download màu xanh lá cây ở phía trên.
Bước 2: Tại liên kết tải về, bạn chọn liên kết để tải File về máy tính. Tại đây sẽ có lựa chọn tải File được lưu trên slideshare.vn
Bước 3: Một thông báo xuất hiện ở phía cuối trình duyệt, hỏi bạn muốn lưu . - Nếu click vào Save, file sẽ được lưu về máy (Quá trình tải file nhanh hay chậm phụ thuộc vào đường truyền internet, dung lượng file bạn muốn tải)
Có nhiều phần mềm hỗ trợ việc download file về máy tính với tốc độ tải file nhanh như: Internet Download Manager (IDM), Free Download Manager, ... Tùy vào sở thích của từng người mà người dùng chọn lựa phần mềm hỗ trợ download cho máy tính của mình  

Ebook Đời ngắn đừng ngủ dài: Phần 2 - Robin Sharma

Đăng ngày | Thể loại: | Lần tải: 5 | Lần xem: 94 | Page: 51 | FileSize: 0.00 M | File type: PDF
94 lần xem

Ebook Đời ngắn đừng ngủ dài: Phần 2 - Robin Sharma. Bằng những lời chia sẻ thật ngắn gọn, dễ hiểu về những trải nghiệm và suy ngẫm trong đời, Robin Sharma tiếp tục phong cách viết của ông để mang đến cho độc giả những bài viết như lời tâm sự, vừa chân thành vừa sâu sắc. Tiếp nối phần 1, phần 2 của cuốn sách cũng sẽ là lời tự sự tâm tâm tình của tác giả qua những bài sau đây: nguyên tắc đầu tiên cho mối quan hệ đẹp, lo lắng và hồi tưởng, thực hành là tốt nhất,... Mời các bạn cùng tham khảo..

Nội dung

51. Nguyêntắc đầutiêncho quanhệ tốt đẹp Chất lượng cuộc sống rút gọn lại chính là chất lượng các mối quan hệ. Với khách hàng, với nhà cung cấp, với người thân yêu, với bản thân (ý tưởng lớn là đây). Nếu tận tâm tìm cách khiến các mối quan hệ trở nên tốt đẹp, bạn cũng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp. Trở thành nhịp cầu nối giữa những conngười là chuyệnkhá dễ dàng. Bảy nền tảng căn bản sau đây cực kỳ đơn giản nhưng cũng cực kỳ thâmsâu – chẳng phải đó cũng là đặc điểmcủa nhữngchânlý thôngtuệ sao? 1. Hãy là người đầu tiên mở lời chào khi gặp gỡ một người nào đó. Nói một cách khác, hãy là người tử tế trươc nhất (điều này cần chút can đảm, bởi vì ta thường lo sợ bị từ chối). 2. Cười thật nhiều. Đó là một trong những cách hay nhất để người khác mở lòng ra với mình. Đừng quên rằng chúng ta tạo nên ấn tượng lâu dài người khác chỉ trong vài phút đầu tiền gặp gỡ. 3. Gọi họ bằng tên. Đây là điều rất quan trọng. Nó chứng tỏ bạn quan tâm, và là dấu chỉ của sự tôn trọng. 4. Nhìn thẳng vào mắt họ khi nói chuyện. 5. Là người biết lắng nghe. Làm đúng điều này, bạn chắc chắn trở thành “siêu sao lập mối quan hệ”. Đa số thường không lắng nghe. Đa số đều quan tầm đến mình đến nỗi không thể hỏi câu nào ra hồn khi gặp gỡ người khác. Việc lắng nghe và hỏi biểu lộ sự khiêm nhường. Nó chứng tỏ bạn quan tâm. Nó cho thấy bạn tham gia vào cuộc nói chuyện mà không chỉ nghĩ đến bản thân. Đa số thường cho rằng lắng nghe là đợi đến khi người kia nói xong để họ bắt đầu nói. 6. Đưa ra những lời khen ngợi chân thành. Lời khen thì miễn phí. Đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội ca ngợi người khác, dù ở nhà hay ở nơi làm việc. Bạn sẽ kết nối đến những gì tốt đẹp nhất nơi người ấy. Và rồi họ sẽ gửi lại những điều tốt đẹp nhất cho bạn. Hãy để lại trong họ cảm xúc thú vị hơn cả lúc bạn mới gặp họ. 7. Đối xứ với mọi người như thượng khách (tôi nhấn mạnh là mọi người; tôi rất ngại người nào hòa nhã với tôi nhưng lại thô lỗ với người bồi bàn – chẳng nhất quán gì cả). Bảy ý tưởng trên rất đơn giản. Hãy nắmrõ các nguyên tắc đầu tiên này và bạn sẽ vươn tới đỉnh núi nhanhhơnbạntưởng. Sự vượt trội đến từ sự nắm vững các nền tảng căn bản. 52. Lo lắng và hồi tưởng Rất nhiều nhà tư tưởng đều khuyên chúng ta nên tránh sống trong quá khứ. Họ đều nói: “Hãy sống trong hiện tại.”; “Hãy chôn vùi quá khứ.” Tôi hiểu những ý đó. Nhưng phải chăng vẫn có điều tốt đẹp khi trở lại quá khứ và thắp sáng những giây phút tuyệt vời trên hành trình đã đi qua? Khi rút ra bài học từ những trải nghiệm? Điều này dẫn tôi đến quan niệm về lo lắng và hồi tưởng. Việc bạn có nên quay về quá khứ hay không, theo tôi, tùy thuộc vào dự tính của bạn. Nếu dự tính trở lại quá khứ đểd dứt với chuyện buồn đã qua, để lo lắng với những gì không thể thay đổi, để khơi lại những nỗi dau quá khứ, đó là một phản ứng không lành mạnh (chính xác đó là lãng phí thời gian, vì bạn vẫn loay hoay mãi). Nhưng nếu bạn muốn hồi tưởng về những bài học mà sự kiện đó mang lại, để trưởng thành trong khôn ngoan, để thưởng thức những kỷ niệm quí giá mà mình may mắn được hưởng, tôi nghĩ đó là điều tốt đẹp. Bởi vì bạnđã để quá khứ phục vụmình, và khiếnbạntrở nêntốt đẹp hơn. 53. Tinnơi người khác Tôi dẫn các con đi xem bộ phim Freedom Writers có Hilary Swank đóng. Bộ phim gợi lên bao nguồn cảm hứng. Nó khiến tôi chảy nước mắt. Khiến tôi muốn hành động và cho đi nhiều hơn. Khiến tôi muốnphát huynhiềuthứ. Bộ phimthật sâusắc. Đây là một trong những ý tưởng rút ra từ bộ phim: Sự lãnh đạo chính là tin nơi người khác (và tin vào bản thân) khi không còn ai tin tưởng. Những đứa trẻ trong phim gia nhập băng đảng. Cuộc đời khắc nghiệt. Trái timlạnh giá. Nhưng một người thầy vẫn thấy được giá ưị ẩn trong người chúng: thông minh, tử tế, chăm sóc những ai bỏ cuộc và gục ngã. Nhà trường không cho chúng sách mới – vì nghĩ rằng chúng không đáng được sách mới. Nhưng người thầy thì không. Vẫn đối xử trân trọng. Tự mua sách cho chúng (bằng cách làm thêm hai nghề khác để có tiền). Đòi hỏi chúng. Chúc mừng chúng. Tin vào chúng. Và chúng đã thay đổi. Bởi vì khi bạn nhìn thấy điều tốt đẹp nhất nơi người khác, họ sẽ trao điềutốt đẹp nhất cho bạn. Tôi đã thấy điều đó xảy ra trong các tổ chức trên khắp thế giới. Hãy phát triển, tuyên dương, khơi nguồn cảmhứng cho họ, và họ sẽ thăng hoa. Như giáo sư nổi tiếng Leo Buscaglia từng nói: “Chúng ta thường đánh giá thấp sức mạnh của nụ cười, của lời tử tế, của sự vỗ về, của tâm lắng nghe, của lời khen ngợi chân thành, hoặc một cử chỉ săn sóc rất nhỏ. Tất cả những điều ấy đều ẩn chứa khả năng thay đổi một cuộc đời.” 54. Thực hànhlà tốt nhất Thử tưởng tượng Steve Nash từ bỏ những bài tập vất vả hàng ngày, những buổi phân tích rứt kinh nghiệmsau mỗi trận đấu mà vẫn mong mình luôn đứng trên đỉnh cao trong môn bóng rổ. Hoặc nghĩ đến một Tiger Wood lơ là rènluyệnnhưngvẫnphát triểnkhôngngừngnhữngthànhtíchcủa mìnhtrongmôn đánh golf. Thật kỳ khôi phải không bạn? Ấy vậy mà có bao nhiêu người trong chúng ta biết tận hiến để kiêntrì thực hànhmỗi ngày, trongcôngviệc cũngnhư trongđời sống? Rất ít. Làm sao bạn giỏi hơn được nếu không thực hành? Thành công không đơn giản xảy đến với mình. Kết quả mỹ mãn không phải là sự tình cờ. Những điều tốt đẹp nhất trong đời cần sự kiên nhẫn, tập trung và hy sinh. Để vượt trội bạnphải nỗ lực. Hàngngày. Khôngngừngnghỉ. Đầyđammê. Chỉ hy vọng mình trở thành nhà lãnh đạo (và là một con người) vĩ đại cũng chẳng khác gì nghĩ đến một phép màu. Chỉ lãng phí thời gian. Hãy nhớ lại tỷ lệ 1 phần trăm năng lượng của nhà vô địch. Mỗi ngày phát triển một ít, theo năm tháng sẽ tích lũy thành những kết quả đáng kinh ngạc. Vận động viên ngày một giỏi hơn nhờ luyện tập. Nhà lãnh đạo giỏi hơn nhờ việc trau dồi tài năng của mình. Nhờ nâng cao tay nghề. Nhờ gây ảnh hưởng sâu rộng. Nhờ từng bước chủ động hướng lên đỉnh núi cao. Cho đến khi chạmđích. 55. Đaukhổ sẽ giúpbạn Tôi đang đọc lại một cuốn sáchs rất hay mang tựa là What Happy People Know (Người hạnh phúc hiểu điều gì) của Dan Baker, nhà tâmlý đồng thời là đạo diễn truyền hình. Tôi muốn chia sẻ một vài ý tưởng của ông với các bạn về sự lạc quan và nhận lấy thử thách trong đời một cách trân trọng và lịch thiệp. Hồi Dan còn trẻ, đứa con trai đầu lòng của ông qua đời. Sự kiện đó đánh gục ông và đẩy ông chìm vào bóng tối tuyệt vọng. Trong sách ông viết về những bài học qua các thử thách trong đời: “Tôi nhận ra lạc quan thực sự là như thế nào: đó là nhận thức rằng đau khổ càng nhiều, bài học càng sâu sắc. Có rất nhiều bài học trong cuộc đời mà ta không hề muốn học. Bạn không thể chỉ kể cho ai đó những bài học nàyvà monghọ trở nênkhônngoan. Sự khônngoanchỉ đếnqua conđườngđaukhổ.” Nhữngcâunói thâmthúy. Có lẽ điềugì bắt trái timta tannát chínhlà điềugiúptrái timrộng mở. Đau khổ giúp ta rất nhiều (nếu ta chấp nhận bài học mà đau khổ mang đến). Có lẽ chính thử thách lớn nhất trongđời sẽ bantặngcơ hội lớnnhất. 56. Chínhbạnquyết địnhkhả năng của cả nhóm Tôi quan sát một nhómlàmđường vào sáng nay khi đưa con đến trường. Người đội trưởng đang có một ngàytồi tệ. Anhtài xế xe buýt cứ bấmcòi liêntục vì đườngkẹt xe. Ôngđội trưởngchửi thề và giơ nắmđấmlêntrời rồi đá mạnhvào thanhchắnđường. Một người đầytức giận. Rồi ông ta bắt đầu la mắng công nhân. Mỉa mai họ. Trút giận lên họ. Giống như một tên điên. Các công nhân cúi gằm mặt và tiếp tục làm việc. Tôi có cảm giác rằng họ bị sỉ nhục trước đám đông. Nhưng người đội trưởng kia vẫn tiếp tục la lối. Tuôn trào mọi thứ cặn bã của mình ra đường xá đông đúc để mọi người đều thấy. Tối nay, ông ta sẽ đổ lỗi cho công nhân vì làm việc chậm chạp. Và biết đâucònquát nạt các conkhi về nhà. Ý tưởng lớn: Chính bạn quyết định trình độ của cả nhóm (dù bạn không phải người lãnh đạo đi nữa). Bạnđặt ra tiêuchuẩnđể tất cả vươntới. Mỗi ngóntayđềuảnhhưởngđếnsức mạnhcủa cả bàn tay. Khi các tổ chức yêu cầu tôi giúp nhân viên thể hiện tốt trong công việc để đạt kết quả cao nhất, tôi đều nhẹ nhàng nhắc mọi người trong phòng rằng: “Mọi chuyện khởi đầu từ các bạn”. Tôi cho đó là ý tưởng rất quan trọng. Hãy thôi đổ lỗi cho người khác – điều đó chỉ tố cáo chính mình. Và tất cả đều bắt đầu bằng thế giới bên trong bạn. Sự lãnh đạo bên ngoài cần bắt đầu với sự vững vàng bên trong. Bạnkhôngthể xâydựngmột tổ chức xuất sắc cho đếnkhi bạncamkết trở nênmột conngười xuất sắc. Người đội trưởng mà tôi quan sát trên đường có lẽ cần soi mình trong gương. Cần dọn sạch những thứ hỗn loạn của chính ông ta. Cần kiểm soát nỗi tức giận cá nhân. Cần xem lại lòng tin giới hạn của mình. Cần phát triển tính cách. Mở rộng trái tim. Quả là những chuyện khó khăn. (Có bao nhiêu người can đảmthực hiện chúng chứ?) Nhưng chúng thực sự dẫn đến kết quả tốt đẹp hơn. Nâng cao thành quả. Đưa tổ chức vượt trội. Tôi có lưuý rằngtất cả đềubắt đầutừ bạnchưa nhỉ? Vì đúnglà như vậy. 57. Âmnhạc giúpđời tươi vui Bây giờ là bốn giờ sáng, và tôi đang nhâm nhi cà phê. Các con tôi vẫn còn đang ngủ. Tôi ngồi viết nhật ký. (Nhật ký là cách bạn đối thoại với bản thân, giúp bản thân tốt hơn lên, giúp bạn hồi tưởng.) Và tôi nghe nhạc từ đĩa CD. Tôi yêu quý những giây phút như vậy. Một câu hỏi nhỏ: Bạn mang âm nhạc vào trongcuộc sốngnhiềunhư thế nào? Âmnhạc giúp tôi vượt qua những thời kỳ đau đớn nhất. Chúng ban nguồn cảmhứng khi tôi cần đến, niềmvui khi tôi khao khát và thanhbìnhkhi tôi quayquắt. Âmnhạc khiếntôi trở thànhconngười nhiều màu sắc hơn, tích cực và sống động hơn. Tôi cho rằng để sống và làm việc hiệu quả nhất, bản thân ta phải tràn ngập niềm đam mê, hạnh phúc và ước ao không ngừng đến chiến thắng. Âm nhạc sẽ giúp điềuấy. Rất nhiều. Âm nhạc khiến từng khoảnh khắc tốt đẹp hơn. Nó chính là kênh âm thanh của một cuộc đời vượt trội. Và bạnhãybắt đầubằngnhữngbài nhạc yêuthích. 58. Đừng gâncổ bào chữa “Tôi không thể làm hơn như vậy nữa.”, “Tôi không có thời gian tập thể dục.”, “Tôi không thể thực hiện dự án đó (hoặc một ước mơ nào đó) bởi vì nó quá khó, đáng không thực tế.”. Rất bình thường khi người ta gân cổ cãi như thế. Và bạn càng bào chữa, nó càng làmchủ con người bạn. Đừng nuôi dưỡng nhữnggì mìnhkhôngmuốn. Cứ để chúngra đi và bước vào nguồnsức mạnhcủa chínhmình. Rudyard Kipling từng nhận xét rằng: “Lý do của thất bại thì chúng ta có hàng triệu, nhưng lời bào chữa thì chắc chắn không đâu.” Người thành công không bao giờ cố bào chữa. Họ cố tạo ra kết quả. Không có một cuộc đời vĩ đại nào được xây trên nền tảng của những lời bào chữa. Vậy hãy chấm dứt nó đi. Đa số lời bào chữa chỉ là những ảo giác ta tự nghĩ ra, giúp ta tránh thực hiện những gì mình e ngại. Đúng, bêndưới mỗi lời bào chữa đều có một nỗi sợ. Sợ thay đổi. Sợ những gì xa lạ. Sợ thất bại. Sợ thànhcông. Hôm nay có thể là ngày bạn đốt cháy cây cầu dẫn lối cho những lời bào chữa. Ngày bạn tiến gần hơn đến những thành tựu trong tầmtay, vẫn đang nằmbên vệ đường trên hành trình cuộc đời. Ngày bạn lãnhđạo khôngcầndanhphận, và giải phóngcho sự xuất sắc vốncó trongconngười mình. 59. Luônkết nối Vai trò lãnh đạo liên quan nhiều đến mối quan hệ. Những nhà lãnh đạo thực thụ biết xây dựng mạnglưới xã hội mạnhmẽ với các đồngđội, các nhà cungcấp, các kháchhàngđángtincậyđã giúp họ đến nơi hằng mong ước (họ cũng đền đáp lại). Nhà lãnh đạo vượt trội cực kỳ giỏi trong việc kết nối quanhệ. Tôi đang trên chuyến bay từ Hongkong trở về nhà và đang ngồi ghi chép. Cô tiếp viên hàng không của háng Air Canada vui vẻ tìmcách tiếp xúc với hành khách trong suốt chuyến bay. Cô nhớ tên chúng tôi. Cô khiến chúng tôi mỉmcười. Cô hỏi tôi có muốn ăn gì không. Tôi đáp không (vì tôi ăn ít khi đang bay), và cách cô ấy trả lời rất tao nhã: “Tôi nghĩ ông là người có quan điểmtinh tế về sự chừng mực.” Câunói đó khiếntôi bật cười, và càngkhiếntôi khó quênngười tiếp viênnày. Hãy tìm nhiều cách để kết nối. Với người bạn đang làm việc chung. Với người thân yêu đang sống chung. Với những người không quen biết mà bạn đang chia sẻ hành trình gọi là cuộc đời. Bạn không nhữnglôi cuốnthànhcôngđếnvới mình, mà còntrở thànhmột người đầyhạnhphúc. 60. Điềugì khiếnbạnkhác biệt? Đôi giày thể thao của hãng Starbury trông cũng giống như các đôi giày thể thao của hãng Nike và Reebok. Chúng được đội bóng rổ N. Y. Knicks mang trong sân thi đấu. Và chúng được thiết kế có độ bềncao, giốngnhư các đôi giàycủa nhiềuhãngcạnhtranh. Vậyđiềugì khiếngiàycủa Starburytrở nên đặc biệt? Sự thật chúng có giá chỉ 14,98 đôla một đôi. Các công ty thành công biết rõ điểm khác biệt của họ – hoặc gọi là lợi thế cạnh tranh – và đưa ra nhiều nguyên tắc để tập trung vào điểmkhác biệt ấy cho đến khi cả thế giới biết đến yếu tố khiến họ trở nên đặc biệt. Xe hơi Tesla cũng giống như bao xe thể thao khác. Nhưng điều khác biệt là nó tăng tốc từ 0 đến 100km/h chỉ trong bốn giây, dùng năng lượngđiện, và đi xa tới 100.000 dặmchỉ bằngbìnhắc-quy. Nhữngđiểmnổi bật đángngưỡngmộ. Vậy hãy can đảm để khác biệt. Hãy dũng cảm trong ngành nghề của mình để sáng tạo những giá trị mà chưa ai tạo ra trước đây. Hãy sáng tạo đầy ấn tượng, luôn cố gắng giỏi hơn và ước mơ to lớn hơn. Và biết rõ điều gì khiến bạn khác biệt với mọi người. Bởi vì nếu không biết điều gì khiến công việc của mìnhtrở nênđặc biệt, làmsao bạncó thể cho người khác biết được? 61. Thời giantrôi qua rất nhanh Tôi vừa chở cô con gái Bianca đến trường sagns nay. Rồi dõi mắt nhìn theo con đang bước đi xa dần, để đến với bạn bè. Giờ đây con đã 11 tuổi. Đang trưởng thành. Ấy thế mà như mới hômqua. Tôi còn cõng con sau lưng, mua kẹo bông gòn cho nó ăn, ngắm nó ngồi tô màu với bút chì vẽ. Giờ đây nó đang khoái nhiều cô ca sĩ, và muốn trở thành một tay trống trong ban nhạc rock khi lớn lên. (Hồi bé hơn, contôi muốntrở thànhmột nha sĩ, và chủmột cửa hàngtạp hóa.) Một trong những nhạc sĩ tôi thích nhất là Lloyd Cole. Ông có một bài hát nhắc chúng ta rằng thời gian như một chiếc máy bay, vút đi thật nhanh. Xin đừng chớp mắt. Trước khi bạn kịp nhận ra thì các con đã trưởng thành và ra đi, sống cuộc đời riêng tư của chúng. Thời gian cũng vậy. Như hạt cát trôi qua kẽ tay. Vậy hôm nay hãy yêu mến những người thân yêu. Hãy làm việc hết sức. Hãy đi thêm một dặm đường trong mọi hoàn cảnh. Hãy nói lên sự thật. Hãy sống trong danh dự. Hãy vui lên. Bởi vì một ngàykia, thời giancủa bạnsẽ không còn. 62. Thinhlặng thì sao? Tôi đang ở phi trường, chuẩn bị bay đến Las Vegas để trình bày trước 3.000 nhân viên tiếp thị mạng. Còn ít thời gian nên tôi đi bộ đến phòng chờ để đọc sách. Quá ồn ào. Điện thoại kêu liên tục (với nhũng kiểu chuông thường khiến tôi giật mình khi đang ngủ). Người ta nói chuyện quá lớn qua điệnthoại. Một hànhkháchđangchơi game trênchiếc Playstationbỏ túi và mở loa ngoài. Thế là tất cả mọi người đều phải nghe anh ta chiến đấu chống lại rồng dữ để xâmchiếmvùng đất mới. Tôi đành tắt chiếc iPod (lẽ ra tôi đừngnênlàmvậy). Rồi tôi đi ra phía cổng. Các bạn đoán thử xem? Ồn ào. Náo nhiệt. Người ta lắp đặt ba chiếc tivi màn hình phẳng ở đó - và âm lượng đang mở số 10. Thật không thể tin được. Chẳng ai có tâm trạng muốn xem tivi, hoặc muốn cắt ngang công việc đang dang dở. Chẳng ai xin phép chúng tôi. Một lần nữa tôi lại phải tắt iPod. Tôi cần thanh bình. Chính xác là tôi khao khát sự thinh lặng. Tôi tin rằng những kết quả xuất sắc có được là nhờ sự luân chuyển giữa những khoảnh khắc thể hiện đỉnh cao cùngnhữngkhoảnhkhắc trầmlặng để hồi phục. Ý tưởnglớnlà đây. Tất nhiên tôi rất trân trọng kỹ thuật cao. Nó giúp chúng ta sống và làm việc tốt hơn, nếu biết sử dụngmột cáchkhônngoan. Nhưngnhữngkhônggiantĩnhlặngđâucả rồi chứ? Quá nhiều tiếng ồn đang chen ngang vào các ước mơ, vào những cuộc nói chuyện thú vị, vào thời gianquí giá. Trongkhi đó, tất cả chúngta đềucầnnhữngthứ ấy, nếumuốnsốngmột cuộc đời tươi đẹp. Và vượt trội. 63. Một tínhcáchkhông rỉ sét Thép không rỉ - một phát minh to lớn. Thế còn một tính cách không rỉ sét? Một tính cách cao quí, tạo nguồn cảmhứng để theo đuổi mục đích và không bao giờ bỏ cuộc khi đang đến gần lý tưởng. Chất lượng thế giới nội tâm sẽ phản ánh chất lượng thế giới ngoại vi. Cuộc sống ngoài đời không bao giờ phát triển to lớn hơn cuộc sống nội tâm. Cuộc đời như một chiếc gương phản chiếu - phản ánh con người của mìnhhơnlà nhữnggì mìnhmuốn. Người nào mơ những ước mơ tinh khôi, chân thành, tử tế, đạo đức, đấu tranh cho những điều tốt đẹp nhất sẽ hành động theo những giá trị ấy. Và những hành động như vậy chỉ có thể đưa đến những kết quả ngoạnmục. Bêntrongluôntạo nênbênngoài. Luônlà thế. Tối qua tôi xem bộ phim Người nhện 3 với các con. Ý tưởng hay nhất của bộ phim cũng là một ý tưởng rõ ràng nhất: “Chúng ta luôn có sự lựa chọn. Chúng ta luôn phải lựa chọn giữa đúng và sai.” Nghệ thuật lãnh đạo ở đây thực sự đơn giản. Đơn giản - nhưng không dễ dàng (và sự xuất sắc đều liên quan đến đấu tranh giữa làm điều đúng so với điều dễ dàng). Những điều tốt nhất trong đời đều đòi hỏi nỗ lực, cam kết, và kỷ luật. Người bạn Nido Qubein của tôi từng nói: “Cái giá của kỷ luật bao giờ cũng rẻ hơn cái giá của nỗi đau hối tiếc.” Hẳn rồi, ý tưởng này rất hiển nhiên. Thế nhưng điều hiểnnhiênnhất lại haybị lãngquênnhất. 64. Hãy để người khác tự do Người lãnh đạo sẽ không bó chặt nhân viên của mình. Người lãnh đạo truyền đạt viễn cảnh, hướng dẫn và phát triển nhân viên, rồi một khi truyền đạt xong, họ để nhân viên tự do. Tự do vận dụng sự sáng tạo và khéo léo để đạt tới kết quả cần thiết. Tự do thể hiện xuất sắc công việc và tìmra giải pháp hoàn hảo nhất. Tự do cảm thấy thành công là như thế nào. Tự do thất bại, bởi vì sai lầm chính là một phầncủa thànhcông. Ai cũng muốn là thành viên của tổ chức nào cho họ mang tài năng vào công việc và giúp họ thật sự sống động. Ai cũng muốn tham gia và cảm thấy tự hào về đóng góp của mình. Tận trong thâm sâu, mỗi người chúng ta đều muốn biết công việc mình làm – và cuộc đời mình đang dẫn dắt – có tạo sự khác biệt nào không. Bạn có sẵn sàng để những người chung quanh mình cảm nhận điều ấy bằng cách cho họ tự do? Bởi vì nếubạnkhônglàmthế, người khác sẽ làm. 65. Một ngày lắng nghe Sự lắng nghe khiến người ta cảmthấy mình đặc biệt (và người tài giỏi rời bỏ công ty chủ yếu vì họ không cảmthấy mình đặc biệt). Sự lắng nghe biểu lộ sự tôn trọng. Nó giúp bạn thu thập thông tin, giúp phát huy những gì bạn đang thực hiện. Điều tôi muốn nhấn mạnh nằmở chỗ người thể hiện vượt trội là người biết lắngnghe xuất sắc. Hôm nay, chỉ một ngày thôi, hãy quyết định bạn chỉ lắng nghe (không phải nghe thấy). Đừng cắt ngang lời người khác. Đừng chuẩn bị câu đáp trả trong lúc nghe người khác nói. Đừng kiểm tra email hay nhắn tin khi có người đang chia sẻ. Chỉ lắng nghe thôi. Thật tập trung. Hãy ở đó vì họ. Bởi vì ai cũng có một giọng nói, và ai cũng khao khát tiếng nói của mình được thừa nhận. Hãy thưởng thức nhữngđiềuvĩ đại được vénmànmột khi bạnbiết lắngnghe. 66. Công ty khônngoanbiết tranhthủcảmxúc Ý tưởng hay: Phần cốt yếu của cạnh tranh đâu phải vì “giành phần trong chiếc bánh” (cách biểu đạt mà tôi nghe trong rất nhiều hội nghị của các công ty). Không. Cạnh tranh là để giành trái tim của kháchhàng. Trong thế giới kinh doanh ngày nay, điều các công ty khôn ngoan cạnh tranh chính là cảm xúc của kháchhàngmà họ phục vụ. Người ta mua sắm theo cảm xúc. Tôi uống cà phê Colombian. Tại sao? Vì nó có mùi vị tuyệt vời, và tôi cảmthấy vui. Tôi tìmmua sản phẩmcủa những công ty có nhận thức xã hội cao. Tại sao? Vì tôi cảm thấy mình cũng đóng góp một phần vào đó. Tôi thích quần jean hiệu Levi’s. Tại sao? Vì tôi cảm thấythoải mái. Tất cả: nhữngđiềuấyđềuliênquanđếncảmxúc. Tôi thích khách sạn Meccer ở NewYork, khách sạn Victor ở Miami, khách sạn Savoy ở Pháp, khách sạn Ritz-Carton ở Singarpore. Tại sao? Vì họ khiến tôi ngạc nhiên. Họ khiến tôi cảm thấy mình đặc biệt. Nhắm đến lý trí của khách hàng thì sản phẩm hay dịch vụ của bạn chỉ là một mặt hàng: họ sẽ từ bỏ bạn khi đối thủ cạnh tranh chào mồi giá rẻ hơn. Nhưng kết nối được đến trái timcủa họ, bạn sẽ giữ họ lâu dài. Những công ty vượt trội không có những khách hàng thích họ. Mà là những khách hàng yêu họ. Và điềuđó giúp họ trườngtồn. 67. Bạnsẽ biết khi nào bạnbiết Hômqua tôi có buổi nói chuyện trên đài phát thanh Sirius. Người dẫn chương trình hỏi tôi một câu đầy ý nghĩa: “Tất cả chúng ta đều có mục tiêu và khát vọng. Nhưng đôi khi sự việc không xảy ra như kế hoạch. Làmthế nào ôngbiết đã đếnlúc bỏ cuộc?” Tôi trả lời ngay: “Bạnsẽ biết khi nào bạnbiết.” Những người đạt đến tầm xuất sắc trong công việc hay trong đời sống cá nhân đều luôn luôn mang theo tinh thần không bao giờ bỏ cuộc. Tất cả những hành động can trường đều do những người không chấp nhận thất bại thực hiện. Họ không chịu buông xuôi – dù sự việc trông như bất khả thi, tồi tệ, hoặc phi thực tế ra sao đi nữa. Nhưng như đã nói, cuộc đời thường ném những đường bóng xoáy và mở ra những kế hoạch khác cho chúng ta. Diễn viên hài Gilda Radner, chết vì ung thư khi mới 42 tuổi, hiểu rất rõ về ý tưởng này: “Khó khăn lắm tôi mới học được bài học khó khăn này: có những bài thơ không vần điệu, có những câu chuyện chẳng khởi đầu, khai triển, hoặc kết thúc rõ ràng. Cuộc đời là những điều không biết, là phải thay đổi, là đón nhận từng giây phút và sống hết mình cho nó mà không thể biết được điều gì sẽ xảyra tiếp theo. Một sự mơ hồ ngọt ngào.” Chúng ta mong chờ sự việc xảy ra, những ước mơ thành hiện thực. Nhưng dù cố gắng bao nhiêu đi nữa, mây đen sẽ không bao giờ tan hết. Ta không bao giờ nghỉ ngơi. Vận may không bao giờ mỉmcười. Ta vẫn tiến vào màn đêm, được tiếp thêmsức mạnh chỉ bằng lòng tin. Đó là điều tốt đẹp nếu ngọn lửa trong thâmsâu vẫn cháy sáng và mọi tế bào trong bạn vẫn bảo rằng cứ tiếp tục (tin vào bản thân là dấu son của sự vượt trội). Nhưng đôi khi, bạn tiến đến một thời điểm nào đó và biết rằng đã đến lúc thay đổi chiến lược. Không phải là đánh mất niềm hy vọng. Chỉ là bạn biết cần như vậy. Vì niềm tin vào cuộc đời. Niềm tin rằng một sự việc còn tốt đẹp hơn nữa đang chờ đón bạn. Và đó là lúc điều chỉnh phươnghướng. Những năm gần đây, tôi đã cố gắng sống với triết lý mà tôi từng chia sẻ với bạn trong một chương trước đó: Hãy làm hết sức rồi để cuộc đời làm phần còn lại. Thật không dễ dàng buông tay để điều mình mong muốn lại ra đi (vì bạn sẽ phải đau khổ nhiều). Nhưng nếu một điều còn tốt đẹp hơn đang chờ đónbạnnơi khúc quanhkia, thì sao lại khôngchứ? 68. Hãy là người hùng Tôi ngồi trên máy bay cùng con trai, lướt qua các trang báo trong khi nó ngồi đọc sách. Tôi đọc tới bài báo nói về Tristan Unsworth, một cậu bé mười một tuổi nay trở thành người hùng trong thị trấn của em ở Canada. Một ngày nọ, người bạn thân mà em thường trượt tuyết chung đang ngồi cạnh em trong lớp bị nghẹn viên kẹo. Lý do là một bạn đang kể chuyện tiếu lâm, thế là cả lớp cười vang. Viên kẹo cậu bé kia đang ngậm lọt ngay vào khí quản. Mọi người trong lớp quá hoảng hốt đến nỗi không biết phải làm gì. Cậu bé bắt đầu bị ngạt thở. Mặt nó tím tái hết. Sau này nhớ lại, cậu cứ nghĩ mình chắc chắn sẽ chết hômấy. Nhưng bà nội của Tristan đã dạy emcách sơ cứu trường hợp bị mắc cổ như vậy. Emra tayhànhđộngngayvà cứusốngbạnmình. Một hànhđộngđẹp. Hôm qua thầy hiệu trương cho biết: “Tristan là học sinh khiêm tốn nhất tôi từng gặp trong đời. Em là một học sinh tuyệt vời nhất.” Tôi muốn nhắc bạn về một ý tưởng mạnh mẽ: Sự vĩ đại có trong mỗi người chúng ta. Dù bạn là doanh nhân ở Nga, là thầy giáo ở Thái Lan, là học sinh ở Việt Nam, là nhà quản lý ở Pháp thì điều đó vẫn là sự thật. Xin đừng quên điều ấy. Đừng che giấu sự tỏa sáng. Đừng chônvùi nó quá sâukhiếnta quênmất mìnhlà ai. Hãybắt chước Tristan. Và trở nênnổi bật. 69. Sao phải có khế hoạch? Kế hoạch cho cuộc đời và việc đề ra mục tiêu đều không phải là chủ đề hấp dẫn. Nhưng chúng rất quan trọng và là tâm điểm của một cuộc sống với nhiều trải nghiệm vượt trội. Tôi từng chứng kiến nhiều lần trong các đối tượng tôi huấn luyện: Họ dành rất nhiều thời gian để làmrõ một viễn cảnh thật chi tiết rằng đâu là lĩnh vực then chốt trong đời mà họ sẽ đạt được, sau đó viết ra giấy một kế hoạch và chia nhỏ thành nhiều mục tiêu liên tiếp để viễn cảnh ấy không quá choáng ngợp, đồng thời bức tranh toàncảnhcó thể được kiểmsoát từngbước qua hànhđộngthực hiệnmỗi ngày. Một trong những kết quả tốt nhất của việc lên kế hoạch mà tôi khám phá được là nó tác động đến tâm trí chúng ta. Tôi có thể giải thích như sau: tâm trí sẽ tập trung vào điều quan trọng, như viết kế hoạch ra giấy và rồi chia nhỏ thành nhiều mục tiêu. Chính hành động này giúp nâng cao nhận thức cho bạn điều nào là quan trọng nhất. Nhận thức tốt thì lựa chọn đúng. Lựa chọn đúng thì kết quả chắc chắn khả quan. Vậy hãy tự tặng mình món quà: Lấy ra một tờ giấy trắng. Chuốt lại bút chì. Ngồi xuống viết về công việc cũngnhư gia đìnhmà bạnước ao xâydựng. Bạnsẽ thấyviệc nàydễ hơnmìnhtưởngnhiều. Và kết quả sẽ khiếnbạnkinhngạc. 70. Đòi hỏi để được đápứng Bạn sẽ không biết nếu không thử. Việc đòi hỏi điều bạn muốn luôn ẩn chứa một sức mạnh vô song. Rất thường xuyên, những xáo động bên trong nội tâm ngăn cản ta thực hiện các bước cần thiết để đạt tới sự xuất sắc mà bản thân ta mong mỏi. Ta cứ trốn mãi trong sự tưởng tượng thấp bé của mình - đa phầnđềukhôngthật. Hầu hết những người xuất sắc nhất trong những người giỏi nhất đều đòi hỏi không ngừng. Họ hiểu rằng đó là một thói quen cần được chămchút mới có thể hoàn thiện. Càng đòi hỏi nhiều, bạn càng thực hiện nó dễ dàng (giống như bao kỹ năng khác). Vậy nên họ cứ đòi hỏi. Để có sự hỗ trợ và giúp đỡ trong công việc. Để có những thông tin họ đang ngồi nhà tìmkiếm. Để có chiến thắng trong kinh doanh. Để đặt bàn tốt hơn trong nhà hàng. Để có một chỗ xemca nhạc khi hết vé. Và vì họ đòi hỏi nhiều hơn, họ có nhiềuhơn(thànhcôngluônlà một cuộc chơi về số lượng). Sẽ chẳng có gì xảy ra cho đến khi bạn đòi hỏi, bởi có ai đọc được tâm trí bạn đâu. Họ cần biết điềugì có ý nghĩa với bạn. Và nếubạnhỏi một cáchđànghoàng, họ sẽ khôngtừ chối. 71. Làmđiềumới mẻ Con người khát khao muốn nắmquyền kiểmsoát - đó là cách ta tồn tại. Đó là một cơ chế sống còn từ thời con người còn cư ngụ trong hang đá. Ta cần sự chắc chắn, và bất cứ điều gì không chắc chắn sẽ khiến ta bất an. Tuy nhiên khả năng lãnh đạo cũng liên quan đến khả năng thành công ngay cả trong lúc đối diện với sự bấp bênh. Đó là hành động chạy đến, chứ không phải chạy trốn, những điều xa lạ và đángsợ. Khả nănglãnhđạo cònbao hàmcả việc dámthử nhữngđiềumới mẻ. Thật dễ dàng khi ăn cùng một loại thức ăn mỗi ngày. Nhưng nếu không thử món mới, bạn sẽ đánh mất cơ hội khámphá món ăn khoái khẩu của mình. Thật dễ dàng kết giao với cùng những con người đó và nói cùng những chuyện đó mỗi ngày. Nhưng nếu không mở rộng cộng đồng của mình, bạn sẽ đánh mất cơ hội gặp gỡ những người bạn mới. Thật dễ dàng thực hiện cùng công việc mỗi ngày - để rồi cứ thế mà sống mòn. Nếu không vươn xa, bạn sẽ đánh mất sự hoàn thiện có thể giúp bạn tràn ngập lòng tự tinđể bắt đầucả một thế giới mới trongcôngviệc. Thế nên tôi mời bạn xem mỗi ngày như một sân ga để làm phong phú cho cuộc sống bằng nhiều cuộc phiêu lưu, đammê và năng lượng hơn, bằng cách thêmvào đó nhiều điều mới mẻ. Hãy nghe một bài nhạc rock nếu bạn chỉ thích nghe dòng nhạc cổ điển. Hãy ăn một món chay nếu bạn thường ăn món mặn. Hãy đọc báo Giải trí nếu bạn thường đọc báo Doanh nhân. Cả một thế giới to lớn và thú vị ngoài kia. Thế giới đó chờ bạnđónnhận. 72. Làmchủbảnthân Những từ rất hay: làm chủ bản thân. Chúng gieo nguồn cảm hứng. Mang đến hy vọng. Thách thức. Khiêukhích. Khẳngđịnh. Nhắc ta về khả năngcao nhất của mình. Được trao tặng món quà “cuộc sống” nghĩa là bạn được trao một trách nhiệmcao cả. Mỗi chúng ta phải bước ra thế giới mỗi ngày và sống hết mình. Dĩ nhiên, cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng. Ta phải đối mặt với khách hàng khó tính, với công ty cung ứng tệ hại, với người đi đường nóng nảy. Ta đối đầu nhiều thời điểm khắc nghiệt và đầy rối ren. Ta cảm thấy cô đơn, muốn bỏ cuộc, không muốn đứng ở vị trí cao nhất của mình nữa. Cuộc đời là vậy. Nhưng đồng thời, cuộc đời vẫn hàng ngày trao nhữngcơ hội để tỏa sáng. Để làmđẹp mónquà. Để giải thoát xíchxiềng. Để làmchủbảnthán. Hômnay bạn hãy suy nghĩ kỹ về tư duy của mình. Khámphá giá trị thật và điều bạn muốn đại diện. (Làm sao bạn có thể là chính mình, nếu bạn thậm chí còn không biết mình là ai?) Hãy biết mình sợ điều gì. Cố hiểu tài năng cá nhân và tiềmnăng trong bạn. Học cách thoát khỏi những cảmxúc trói buộc của quá khứ. Đừng chịu an phận. Học nhiều hơn, đọc nhiều hơn. Phải khỏe mạnh – không, phải cực kỳ khỏe mạnh (buồn thay người ta chỉ quan tâm đến sức khỏe một khi đã đánh mất nó). Hãy nổi bật với công việc mình làm. Hãy giỏi tay nghề đến nỗi công ty sẽ đình trệ nếu không có bạn. Hãy thân thiện hết mức. Hãybiết thôngcảmvà đầylòngtrắc ẩn. Hãytài giỏi và dễ mến. Mọi người đều có nhiều quyền lựa chọn hơn những gì họ tưởng, và khi dám liều lĩnh, nhũng cánh cửa ta chưa từngbiết rằngđangtồntại sẽ bắt đầurộng mở. 73. Hãy khác biệt Nếu thường xuyên đọc blog của tôi, bạn nhận ra ngay tôi rất thích khách sạn của Ian Schrager ở New York. Cách đây gần mười năm, lần đầu tiên tôi ở đó khi giới thiệu cuốn sách The Monk Who Sold His Ferrari (Tìmvề sức mạnh vô biên). Trong cuốn sách The Greatness Guide (Điều vĩ đại đời thường) tôi cũngnhắc đếnkháchsạncủa Schrager ở London(một trongnhữngkháchsạnđược ưa thích nhất trên thế giới). Tại sao tôi thích khách sạn của Schrager? Bởi vì khi lần đầu hoạt động, chúng không giống với mọi khách sạn khác (giờ đây đa số khách sạn đều có ý tưởng bắt chước Schrager). Chúng rất thú vị đến nỗi bạn sẽ nhớ mãi. Chúng vừa là một chỗ nghỉ đêm vừa là một nơi trưng bày nghệ thuật hiện đại. Chúng dẫn dắt hơn là chạy theo - giống như bao ngành kinh doanh (và con người) từngthànhcôngkhác. Tôi đang đọc một cuốn sách rất hay của Harry Beckwith, What Clients Love (Điều khách hàng ưa thích), khi ngồi uống cà phê sáng nay. Tôi hồi tưởng về công việc, về cuộc đời. Trong sách này Beckwith trích dẫn câu nói của Schrager: “Cứ để hai mươi bốn người khinh thường [khách sạn của tôi] vì tất cả những gì tôi đang chăm chút, chỉ cần một trong hai mươi lăm người yêu mến chúng là được.” Ý tưởng lớn cho chúng ta: Những công ty nào cố gắng làmmọi thứ cho mọi người cuối cùng sẽ chẳng là gì với bất cứ ai. Bạn cần đại diện cho một điều nào đó. Bạn cần chơi mạnh bạo. Đammê. Nhiệt tình. Để đạt tới đỉnhcao. Hoặc đừngchơi gì cả. 74. Sỡ hữusự vĩ đại Sáng sớmnay tôi ngồi đọc một bức thư viết bằng bút chì của một người bạn hiện đang ngồi tù. Anh nói rằng cuốn sách của tôi khiến anh thay đổi cuộc đời. Bởi vì nó nhắc anh nhớ rằng anh được tạo ra để làm điều khác biệt và phát huy tiềm năng. Anh đã từng quên rằng bản thân mình mang ý nghĩa như thế nào. Cuộc đời đã gâybiết bao tổnthươngcho anh. Tôi luôn nghe những lời tâm sự như vậy. Người ta trân trọng khi được nhắc nhớ rằng họ được sinh ra để làm điều to lớn. Rằng không có ai tầm thường trên hành tinh này. Rằng mọi cuộc đời đều có mục đíchriêng. Khi còn nhỏ ta đã biết như vậy. Nên ta ước mơ. Vươn lên. Ta hành động không hề sợ hãi. Ta đammê sống. Ta nghĩ mọi chuyện đều có thể. Nhưng khi trưởng thành và bước vào thế giới bên ngoài, ta dầnđánhmất sự khônngoanấy– xa khỏi tínhtự nhiêncủa conngười. Tự phát triển bản thân có thể là một chuyện lãng phí thời gian. Tự nhắc nhở (và liên kết với sáng tạo/khả năng/sự to lớn mà bạn từng biết đến) mới là hành động nên thực hiện. Rất nhiều thư từ bạn đọc nói lênđiềuđó saukhi phầnđầucuốnsáchnàyđược phát hành. Cuộc sống có thói quen làm ta quên lãng. Ta chìm đắm vào công việc hàng ngày. Ta sao lãng việc chămlo cho những gì mình đang có. Ta không còn sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Ta không còn hướng mắt lên đỉnh núi. Ta không còn nói lên sự chật. Ta ẩn mình với những quà tặng của cuộc đời. Thế nhưng ra đáng được hưởng nhiều hơn sự tầm thường. Người bình thường vẫn có thể làm điều vượt trội. Bằng cáchnhớ lại conngười thật của mình. Và sốnghết lòng. 75. Hãy bắt chước bannhạc Coldplay Tôi đi xemban nhạc Coldplay cách nay đã khá lâu ở Toronto. Trong suốt hai tiếng đồng hồ họ trình diễntrongsânvậnđộngvới hai mươi nghìnkhángiả đangcùnghọ reo hò. Thật tuyệt vời, và cuối cùng tôi hiểu ra tại sao giới hâm mộ nói rằng “Coldplay là ban nhạc U2 thứ hai”. Tôi cũng nhận ra nhiều ý tưởng về nghệ thuật lãnh đạo khi quan sát ban nhạc này và hy vọng những ý tưởng đó sẽ giúp bạn đạt tới một tầmcao hơn. Có bốn ý tưởng lớn. Thứ nhất, từ đầu đến cuối các thành viên trong ban nhạc hiểu mình đến đây với mục đích gì: mang đến một trải nghiệm cho “khách hàng” của họ. Ánh sáng hoàn hảo, hiệu ứng đẳng cấp thế giới, và dàn dựng hết ý. Thứ hai, họ hòa mình vào khán giả và biến mọi người trở thành một phần của buổi biểu diễn. Họ khiến ta cùng hát, của nhảy, cùng cười. Thứ ba, họ biểu lộ sự yêu thương. (Có mấy ai biết biểu lộ yêu thương và khiến bạn cảmthấy mình là người đặc biệt khi làmviệc với họ? Coldplay đã làmnhư thế.) Họ cảmơn vì đã giúp họ thành công; họ biểu lộ lòng trân trọng chân thành; họ rất khiêm nhường (và người ta sẽ liên kết với những biểu lộ như thế). Thứ tư, họ thực sự tài năng. Nhữngbài hát được trìnhdiễnrất tuyệt vời. Đúng, ban nhạc Coldplay đã thể hiện hết mình, và chính vì vậy nên tôi thực sự trở thành một khán giả hâmmộ của họ. Sauđâylà lời tháchthức dànhbạn: Hãytrở thànhmột Coldplaytronglĩnhvực của mình. Hãytạo ra nhiềungười hâmmộ và truyềnnguồncảmhứng. Hãylàmbất cứ điềugì để khiếnmọi người phải đếnvới mìnhlầnnữa. 76. Đời ngắnđừng ngủdài Tôi biết mình không được ủng hộ trong quan niệmnày nhưng tôi nói thật: người ta thường ngủ nhiều hơn mức cần thiết. Họ rơi vào cạm bẫy muốn dành nhiều giờ trong đời để nằm trên tấm nệm êm ấm. Họ đánh mất những món quà quý giá tiềm ẩn trong tương lai. Họ đã thua trong cuộc chiến với giường nệm. Họ đánhđổi sự vượt trội cho nhữnggiâyphút ngủnướng. Đây là một ý tưởng sâu sắc mà tôi mong bạn nên suy nghĩ: giấc ngủ sẽ kéo theo giấc ngủ. Càng ngủ nhiều, lại càng cần ngủ. Có bao giờ bạn nhận ra rằng càng ngủ nhiều bạn lại càng buồn ngủ không? Thật kỳlạ, nhưngđó là sự thật. Đúng, tôi biết rằnggiấc ngủrất cầnthiết để giúp ta tiếp tục phát huy, đổi mới và khỏe mạnh. Tôi chỉ sợ ta ngủ quả nhiều. Đó chính là điều đã giới hạn một cuộc sống đầy tiề m năng. Điều đã khiến một người vĩ đại cứ mãi tầm thường. Điều đã hút mọi nguồn sống ra khỏi một con người từng được tạo rạ để vượt trội (và bạn biết đó là ai). Chuyện ngủ quá nhiều xảy ra cho rất nhiều người trong chúng ta, bởi vì ta quá yêuchănmếngối. Có rất nhiều việc quan trọng phải làm, rất nhiều vùng đất vĩ đại cần khám phá, rất nhiều mục tiêu huy hoàng cần đạt tới cho mọi người đến nỗi không thể ngủ nhiều được. Cuộc đời là để sống. Tôi xin lặp lại: cuộc là để sống. Hôm nay cả bạn và tôi đều được trao tặng món quà: một cơ hội tạo sự khác biệt và phát huy tài năng, cùng một niềmvui tuyệt vời trong quá trình đó. Vậy hãy ngủ ít hơn để sống nhiềuhơn. BenjaminFranklintừngnhậnxét rằng: “Saukhi chết rồi, bạnsẽ có dư thời gianđể ngủ.”. 77. Khámphá chântrời mới Tôi đang nghỉ hè với các con và đang đọc một cuốn sách mới. Cách viết thật hay. Tôi đang thư giãn và làmtươi mới. Tôi chưa bao giờ ăn quá nhiều trong đời. Có lẽ lần sau tôi sẽ viết sách về chế độ ăn uốngchăng? Chiều qua tôi cùng các con thuê một chiếc thuyền nhỏ và xuôi về bờ biển Amalfi. Tôi cứ bám dọc theo bờ biển, cố giữ lúc nào cũng đi gần bờ, không bao giờ dám chạy xa khỏi đất liền. Hành động đó khiến tôi suy nghĩ về nhà thám hiểm Christopher Columbus, về việc chấp nhận rủi ro một cách khôn ngoan. Các nhà thám hiểm trước Columbus đều sợ hãi khi không còn nhìn thấy bờ biển. Họ cứ bám vào những gì từng biết. Họ lựa chọn sự an toàn. Họ không dám liều. Columbus thực hiện một hành động khác biệt. Ông thật can đảm. Ông đi thẳng ra biển. Đi vuông góc với bờ biển, và tìmthấy một thế giới mới. Tất nhiên tôi phải bảo đảm an toàn cho các con. Tôi chỉ cố đưa ra một ý tưởng rằng: sự vượt trội, với tư cách một nhà lãnh đạo hoặc một cá nhân, đôi khi đòi hỏi bạn phải rời bỏ vùng đất an toàn. Đôi khi chỉ cần bạn ra khỏi nơi thân quen, và tiến về phương trời xa lạ. Để thử một cách thức mới. Để nghĩ một ý tưởng mới. Để thực hiệnmột cungcáchmới. Để đi vuônggóc với bờ biểnkhi thế giới còn lại vẫn cứ bám theo bờ biển và đeo cứng sự an toàn. Tất nhiên – cảm giác sợ hãi là chuyện thường tình trong trải nghiệm trên một đại dương mênh mông của sự thay đổi, sự chuyển tiếp và phát triển. Nhưng như Lord Chesterfield đã nói: “Ta không thể nào khámphá chân trời mới trừ phi sẵn sàng đi xa khuất bờ biển.” 78. Sống cuộc đời mình Một sáng chủ nhật yên lặng khi tôi ngồi viết bài này. Tôi thưởng thức một ly cà phê ngon trong khi giai điệu một bài nhạc không lời đang réo rắt. Các con ngồi đọc sách còn tôi tập dưỡng sinh. Tôi thích khônggiannhư vậy. Sáng nay xảy ra một chuyện buồn cười và tôi muốn kể với bạn. Tôi và Bianca cùng chơi trò đổi vai cho nhau. Nó giả vờ là tôi trong khi tôi đóng vai làm con gái. Nó ngồi vào bàn làm việc và hý hoáy viết, bắt chước cách tôi hay nói chuyện. Đổi lại, tôi thì nói huyên thuyên về các băng đĩa, ban nhạc, và thú nuôi. Sau vài phút bắt chước tôi, Bianca thành thật với những lời sau: “Con không muốn là bố nữa. Khó quá. Conchỉ muốnlà conthôi.” Rất ý nghĩa. Còn gì quan trọng hơn trong đời với việc là chính mình (và yêu mến con người đó)? Đa số chúng ta cuối cùnglại muốnsốngcuộc đời của người khác. Kết quả là ta đã đánhmất niềmhạnhphúc. Sự hoàn thiệnđến từ việc sống với con người thật của mình. Thực thi giá trị của mình. Theo đuổi ước mơ và hoài bão của mình. “Hãy thành thật với bản thân ngươi,” Shakespeare vĩ đại đã viết như thế. Thật vô nghĩa khi đến cuối cùng mới nhận ra rằng bạn chưa bao giờ để con người thật của mình được bộc lộ. Một cuộc đời xuất sắc sẽ bắt nguồntừ một cuộc đời đíchthực. 79. Cho đi để nhậnlấy Xuống phố chiều nay, tôi gặp một người cứ lặp đi lặp lại với những ai đi ngang qua: “Bạn đã giúp ai hôm nay chưa, hay chỉ giúp bản thân?” Ông ấy đang quyên góp tiền cho mục đích riêng của mình. Nhưngđồngthời câunói ấykhiếntôi suytư về việc cho đi. Bạncầncho đi để nhậnlấy. Cho đi là khởi đầucủa tiếntrìnhnhậnlấy. Hãy ủng hộ để có sự ủng hộ. Khen ngọi để được ngợi khen. Làmđiều tốt để lôi cuốn điều tốt. Trân trọng để cảm nhận sự trân trọng. Yêu thương để được yêu thương. Ý tưởng lớn: Nếu làm cho 5 người cảm thấy hài lòng về bản thân mỗi ngày, thì sau một năm chỉ riêng mình bạn đã giúp nâng cao cuộc sống cho hơn 2.000 người. Tiếp tục như vậy và sau một thập niên, bạn đã ảnh hưởng tích cực đến 20.000 người. Yếu tố về số lượng người mà bạn ảnh hưởng đến, đáp lại, sẽ tác động đến bạn và bạn nhanh chóng nhận ra rằng “một cử chỉ nhỏ bé khơi nguồn cảm hứng hàng ngày” cuối cùng sẽ giúp cả trămngànconngười khác trongsuốt cuộc đời bạn. Cho đi để nhận lấy. Một điệp khúc quá hay. Và cũng rất đơn giản (như mọi ý tưởng chân thật nhất đều như vậy). Đó là tất cả về vai trò lãnh đạo như một người đầy tớ, giúp người khác đạt tới sự vượt trội. Và người ta sẽ sẵnlònggiúp bạnđạt tới lý tưởngcủa mình. 80. Giống như J. K. Rowling Bản chất của người nhìn xa trông rộng là họ nhìn thấy được những gì người khác bỏ qua. Như lời của triết gia người Đức Arthur Schopenhauer từng nói: “Một tài năng sẽ chiếm mục tiêu mà không ai có thể chiếm, nhưng một thiên tài sẽ chiếm mục tiêu mà không ai có thể thấy.” Nó giống như một trò chơi nội tâmmà chỉ họ có được: họ thấy rõ ước mơ, cơ hội, hoài bão của mình qua trí tưởng tượng và rồi dành mọi thời gian để thổi sức sống vào đó – cho dẫu người chung quanh nghĩ rằng họ đang lãng phí thời gian, hoặc quá lập dị, hoặc ngu ngốc, thậm chí điên khùng. Thử nghĩ đến Gandhi, Edison, Disney, hoặc J.K. Rowling. J K. Rowling từng là một người mẹ đơn thân đang tìm mọi cách để kiếm sống, và rồi ý tưởng của cuốnsáchvề một phù thủytrẻ khác người trànngập tâmtrí bà trênmột chuyếnxe lửa kéo dài bốntiếng đồng hồ. Trên trang web của mình, bà kể rằng mình rất may mắn vì không có sẵn giấy bút vào lúc đó, bởi vì hý hoáy viết lại tất cả mọi ý tưởng kỳ diệu đang tràn về sẽ làm chậm đi dòng suy nghĩ. Sau khi viết xong bản thảo, bà gửi nó cho các nhà xuất bản. Ai cũng từ chối ngay lập tức. Chỉ có một nhà xuất bản đồng ý. Và đó chính là quan điểm của tôi về người nhìn xa trông rộng: Họ thấy được cơ hội mà mọi người chung quanh không thấy. Hình dung mà xem. Từ chối truyện Harry Potter. Nghĩ rằng không ai mua sáchnhư vậy. Và bỏ lỡ một trongnhữngcuốnsáchbánchạynhất tronglịchsử loài người. Trở thành người nhìn xa và bước lên một tầm cao hơn của cuộc sống nghĩa là phải đối mặt với sự thật rằng người khác sẽ tra vấn mình. Họ không hiểu được nơi bạn đến. Họ sẽ cho bạn là kỳ khôi, ngu ngốc hoặc dị giáo. Họ sẽ chế nhạo bạn. Tất cả đều tốt đẹp. Hãy cảm ơn họ và tiếp tục làm điều cần làmđể đến nơi cần đến. Thế giới sẽ tốt đẹp hơn một khi bạn thực hiện. Maya Angelou từng nhận xét: “Nếu người ta may mắn thì chỉ một ảo tưởng đơn độc thôi cũng đủ biến đổi hàng triệu điều thực tại.” 81. Tậntâm Khi tôi ở Dubai để trình bày về vai trò lánh đạo cho tổ chức của các doanh nghiệp trẻ, một phụ nữ tiến đến và nói: “Thưa ông, tôi rất thích sách của ông, nhưng hình như ông khiến nó có vẻ quá dễ dàng. Việc phát triển trong cuộc sống quả là khó đối với tôi.” Câu nói khiến tôi suy nghĩ nhiều. Sau đây là quanđiểmcủa tôi. Chúng ta đang sống trong một thế giới bị sự dễ dàng cám dỗ. Ta muốn vẻ bề ngoài khỏe mạnh và cân đối, nhưng lại không muốn phải tập luyện để đạt được nó. Ta muốn thành công trong sự nghiệp nhưng tự nhủ giá như có một cách nào đó để thành công mà không phải làmviệc vất vả và tuân theo kỷ luật (mọi nhà điều hành vĩ đại cũng như các công ty lớn đều rất kỷ luật). Ta ước mơ một cuộc đời tràn đầy niềm vui không nỗi sợ, nhưng lại thường xuyên tránh né các biện pháp hiệu quả nhất (như dậy sớm, chấp nhận rủi ro, lập mục tiêu, đọc sách), những điều chắc chắn sẽ đưa ta đến lý tưởng của mình. Chẳng có gì miễn phí. Chẳng có buổi tiệc nào thực sự là buổi chiêu đãi. Điều tốt đẹp trong đời luôn đòi hỏi hy sinh và tận hiến. Mỗi chúng ta, để đạt tới một con người duy nhất và vượt trội trong nghề nghiệp, đềuphải trả giá. Càngtrả giá nhiều, càngnhậnnhiều. Mong muốn một cuộc đời tốt đẹp, ở nhà cũng như ở công sở, mà không phải làmviệc và giữ kỷ luật trong những việc quan trọng cần làm, thì chẳng khác nào mong muốn có một khu vườn đẹp mà chẳng phải gieo trồng gì cả. Hoặc giống như ước mơ có được thần hình người mẫu mà không chịu từ bỏ những thỏi chocolate hàng ngày. Hoặc giống như cầu xin được thành công trong công việc bằng cách uốngmột viênthuốc thầnkỳ. Tại sao khôngtậntâmvà cốnghiến? Cuộc đời vĩ đại không từ trên trời rơi xuống. Mà phải được đẽo gọt và xây dựng, như đền Taj Mahal, như Vạn Lý Trường Thành, ngày qua ngày, viên gạch này nối tiếp viên gạch khác. Việc kinh doanh thành công đâu phải tự nhiên mà có. Chúng đến từ những nỗ lực và phát triển liên tục không ngừng. Đừngrơi vào ảo tưởngrằngcuộc đời tốt đẹp sẽ đếnmà khôngcầnnỗ lực. Hãynỗ lực hết mình, và điềutốt đẹp sẽ đếnvới bạn. Chắc chắnthế. 82. Vui mừng hay lo lắng Một trong những nét tiêu biểu của loài người là quyền được chọn lựa. Chọn lựa cách sống. Chọn lựa điềusẽ thực hiện. Chọnlựa cáchnhìnnhậnmột hoàncảnh. Tôi đang đứng trên một triền núi trong một chuyến đi trượt tuyết ngắn ngày với các con. Hôm qua trời mưa. Đáng ra chúng tôi sẽ cằn nhằn, than phiền, thất vọng. Nhưng thay vì vậy, chúng tôi trở lại, quyết định một lựa chọn tốt hơn để rồi sau đó cảm nhận cả một cuộc phiêu lưu hào hứng trước mắt. Chúng tôi vui mừng thay cho lo lắng. Chúng tôi mặc áo choàng mà ban quản lý cung cấp. Trang bị kỹ lưỡng. Và trượt tuyết như thể khôngcó ngàymai. Bạnbiết không, chuyếntrượt tuyết thật tuyệt. Tuyết mềm. Không nhiều người. Đường chạy sạch. Có lẽ tôi sẽ vui đến hết tuần. Mỗi ngày ta đều có cơ hội lựa chọn. Cách ta chọn sẽ hình thành số mệnh. Nên đừng lo lắng. Hãy vui mừng. Nhà văn Paul Theroux từng nhận xét: “Chỉ có kẻ ngốc mới cho rằng trời mưa khiến chuyến đi nghỉ của hắn tồi tệ.” 83. Xây cầunối, đừng xây hàng rào Tôi có một buổi nói chuyện với một nhân vật rất thú vị. Ba mươi hai tuổi. Sống ở vùng Caribbean. Hànhnghề làmhàngrào. Là một triết gia trongtâmhồn. Ông nói rằng dạo gần đây ai cũng lo xây hàng rào. Để che tầm nhìn của hàng xóm. Để bảo vệ cho bản thần. Để có sự riêng tư. Để tạo sự cách biệt. Ông kể: “Tôi lớn lên tại St. Vincent, và trên hòn đảo nhỏ bé ấy chúng tôi sống như một gia đình lớn. Mọi đứa trẻ thực sự đều được cả làng nuôi dưỡng. Ai cũng nói chuyện với nhau. Người ta quan tâm đến nhau. Chúng tôi là thành phần trong cuộc sống của nhau– một cộngđồngthật sự.” Cộng đồng. Một từ đẹp đẽ. Mỗi người chúng ta đều khao khát trong thâm sâu về nhu cầu cộng đồng. Ai cũngkhao khát thuộc về một nơi nào đó. Để biết rằng mình là thành phần của một thứ rộng lớn hơn. Nó cho ta cảm giác an toàn. Hạnh phúc. Tổ chức tốt nhất là tổ chức biết tạo nên một cộng đồng và xây dựng một nơi làm việc mà người ta cảm thấy an tâm khi thể hiện bản thân. Một gia đình tốt nhất cũng tương tự - tôn trọng lẫn nhau và tạo ra những giấy phút chia sẻ phong phú. Vậy có lẽ ta nên bớt lo lắng chuyện xây hàng rào đi, và bắt đầu tạo dựng cảm giác an toàn thực sự – bằng cách dựngnênnhữngnhịp cầunối. 84. Thất bại nhanhhơn Phải thừa nhận một sự thật: tôi không phải người đầu tiên dùng kiểu nói “hãy thất bại nhanh hơn”. Nhưng tôi thích cách nói ấy. CEO của hãng Coca-Cola trong một buổi họp thường niên thông tin cho các cổ đông rằng công ty đang tiến hành đổi mới, một kế hoạch sáng tạo trở lại của công ty có chứa trong tập tài liệu mang đề tựa là “Bản tuyên ngôn về phát triển”. Ông lưu ý rằng chi phí cho tiếp thị và đổi mới sẽ tăng khoảng 400 triệu đôla và sau đó – đây mới chính là phần hay nhất – nhận xét: “Quí vị sẽ đón nhận một số thất bại. Khi chấp nhận rủi ro, chúng ta phải chấp thất bại như là một phần của tiến trìnhđổi mới.” Ý tưởngnàynhấnmạnhvới tôi về việc thất bại nhanh. Trong một buổi thuyết trình về vai trò lãnh đạo cho nhómbán hàng của một công ty dược phẩmlớn, có người đếnvới tôi saubuổi thuyết trìnhvà nói: “Tôi rất thíchbài giảngcủa ông, nhất là ý tưởngrằng thất bại là sự trả giá để vượt trội.” Lời tâm sự đó nhắc tôi nhớ rằng rất nhiều người trong chúng ta sợ bị thất bại đến nỗi không bao giờ dám thử (Seneca từng nói: “Không phải vì sự việc khó khăn nên ta không dám, mà vì ta không dám nên sự việc mới khó khăn.”). Nhiều người lo sợ mình trở nên lố bịch hoặc bị xấu hổ khi thất bại, kết quả là ta không dám chấp nhận rủi ro và chộp lấy cơ hội. Ta cứ nghĩ rằngthất bại là tồi tệ. Khôngphải vậy. Nó rất cốt. Không, nó rất tuyệt vòi. Chẳng có thànhcông nào lại thiếuthất bại. Nó là một phần trong đó rồi. Công ty hay cá nhân nào đạt tới đỉnh cao thành công cũng đều là kẻ từng thất bại thường xuyên nhất. Bạn cần thất bại để chiến thắng. Thất bại càng nhanh, bạn càng học hỏi chính xác nhũng gì cần thực hiện để chiến thắng. Vậy hãy thất bại nhiều hon đối thủ. Thất bại nhiều hơn con người trước đây của mình. “Chỉ những ai dám thất bại ngoancườngsẽ chiếnthắngngoancường,” tổngthốngRobert F. Kennedytừngphát biểu. 85. Thiênthầntrong tiếnhóa