CHƯƠNG
4
HÔN NHÂN ĐỔ VỠ, TÔI GIÚP CON “TRỊ THƯƠNG” TÌM
NIỀM VUI
Vừa
làm
người
cha,
vừa
đóng
vai
trò
làm
mẹ,
cùng
con
vượt
qua
hơn
2.000 ngày, tôi thực sự thấu hiểu câu nói của Bạch Nham Tống: “Đau nhưng
vui vẻ hạnh phúc”. “Đau” vì nỗi đau của con gái, “vui” vì nhìn thấy con gái
kiên cường, hiểu chuyện, “hạnh phúc” vì cảm nhận được tình yêu và sự cảm
thông của con dành cho tôi.
Một bức thư điện tử, vợ tôi “rời bỏ” tôi
Ở phần trước như tôi đã kể, sau khi cuốn Chơi qua tiểu học được phát
hành, tôi cùng con gái đến rất nhiều nơi để tuyên truyền quảng bá, mãi đến
cuối tháng sáu, chúng tôi mới trở về Trùng Khánh.
Tháng sáu thời tiết ở Trùng Khánh nóng như đổ lửa, mấy ngày liên tục
nhiệt độ đều rất cao khiến tôi phiền muộn bất an. Lúc này tôi đột nhiên có ý
tưởng
rời
xa
thành
phố
này,
trong
lòng
tôi
thực
sự
rất
thích
thành
phố
những con người nơi đây, nhưng tôi không thể thích nghi được với thời tiết
và đồ ăn ở đây, còn một điều nữa là nơi đây cách quê tôi quá xa.
Đối với những người hay phiêu bạt nay đây mai đó thì việc thay đổi chỗ ở
liên tục là việc rất đỗi bình thường. Mỗi khi rời nơi ở cũ chuyển đến một nơi
ở mới, ngoài tâm lý hướng tới nơi ở mới, kỳ vọng với cuộc sống mới, trước
giờ tôi không hề có thói quen nuối tiếc những gì thuộc về nơi cũ. Tôi cũng
không có thời gian để nhìn lại những chặng đường đã qua, vì những điều ở
trước mắt có sức hấp dẫn quá lớn, nhiều năm trở lại đây, nhìn về phía trước
và không dừng bước đã trở thành thói quen của tôi. Nhưng thấm thoắt tôi
cũng đã bốn mươi tuổi, chim mỏi tìm về tổ ấm, tôi bắt đầu nghĩ đến việc
định cư hẳn ở một nơi nào đó.
Từ mùa xuân năm 1983 tôi bắt đầu rời quê, trong hai mươi tám năm tôi
đã sống ở hơn mười tỉnh thành phố từ Nam tới Bắc, cuộc sống phiêu bạt như
vậy
rất
thích
hợp
với
tính
cách
con
người
tôi,
nếu
như
không
phải
đã
chồng, là cha, có lẽ tôi sẽ sống mãi cuộc sống như vậy. Vì muốn cho vợ con
một cuộc sống ổn định, để con có điều kiện phát triển tốt hơn, tôi quyết định
kết thúc cuộc sống du cư, tìm một thành phố mà mình yêu thích và định cư,
như các bạn tôi nói: An cư mới lạc nghiệp.
Đối với những người làm nghề tự do như tôi, sống ở thành phố nào thì
cũng không ảnh hưởng lớn lắm đến sự nghiệp, nhưng tôi vẫn có những yêu
cầu nhất định đối với nơi tôi sẽ gửi gắm nửa quãng đời còn lại: Thứ nhất là
phải ở phía Bắc, thứ hai phải gần biển và thứ ba thành phố đó phải ít nhất là
thành phố trực thuộc tỉnh. Với ba điều kiện này thì chỉ có ba thành phố lọt
vào
danh
sách
Thiên
Tân,
Thanh
Đảo
Đại
Liên.
Thiên
Tân
thì
cách
biển cũng khá xa, mùa hè lại oi bức ngột ngạt, vì thế sớm đã bị loại ra khỏi
danh sách, chỉ còn lại Thanh Đảo và Đại Liên.
Với tôi giữa hai thành phố này vẫn có sự khác biệt, thứ nhất Đại Liên vẫn
gần quê nhà của tôi hơn là Thanh Đảo, thứ hai tôi là người Đông Bắc, về Đại
Liên sẽ có cảm giác về nhà mà ở Thanh Đảo không thể có được. Khi biết tôi
nghiêng về Đại Liên nhiều hơn, vợ tôi kịch liệt phản đối, cô ấy muốn về Yên
Đài định cư, có rất nhiều lý do trong đó có một lý do là: Yên Đài là quê của
cô ấy, cô ấy không muốn phiêu dạt cùng với tôi nữa. Để thuyết phục cô ấy
đến Đại Liên định cư, khi còn ở Trùng Khánh tôi đã gửi cho cô ấy một bức
thư điện tử với nội dung “Tám lý do để chọn Đại Liên là nơi định cư và phát
triển”.
Dù là thế nhưng vợ tôi vẫn kiên quyết ở lại Yên Đài, cuối cùng cô ấy nói
với tôi: “Anh muốn đến Đại Liên thì mình anh đi!”. Tôi không biết làm gì
hơn, ngày 8 tháng 7 tôi đóng gói những vật dụng cần thiết gửi đến Đại Liên,
tạm biệt bạn bè ở Trùng Khánh, rồi về Yên Đài. Ở nhà hai ngày, tôi chơi
cùng Y Y một ngày, giúp con trả lời thư của một số độc giả nhí, sau đó một
mình cô độc bước lên thuyền đến Đại Liên…
Ngày thứ 19 sau khi đến Đại Liên, vợ tôi gọi điện cho tôi thông báo có
gửi cho tôi một bức thư điện tử, nói tôi dành thời gian mở ra xem. Chuyện
không
thể
nói
qua
điện
thoại
phải
viết
email
nhất
định
không
phải
chuyện bình thường, trước khi mở thư, tôi đã nghĩ đến vài khả năng nhưng
sự thực lại nằm ngoài tưởng tượng của tôi.
Bức thư rất dài nhưng nội dung chính chỉ có một: Ly hôn!
Từ
trước
tới
nay
tôi
luôn
cho
rằng
cuộc
hôn
nhân
của
mình
vững
như
thành
đồng.
Làm
công
việc
vấn
tâm
mười
mấy
năm
nay,
tôi
đã
giải
quyết khó khăn trong hôn nhân của hàng vạn người, giúp đỡ không ít người
cứu vãn hôn nhân của họ, vậy mà giờ hôn nhân của chính mình lại đang trên
bờ đổ vỡ. Tôi vốn thuyết trình về tình yêu, hôn nhân, giúp mọi người giải
đáp thắc mắc về lĩnh vực này, vậy mà nay chính tôi lại vấp phải chính vấn đề
này, không biết có phải là ông trời đang trêu chọc tôi không?
Tôi hiểu rất rõ về cuộc hôn nhân của mình, mặc dù nó không phải là đẹp
nhất nhưng cũng không đến nỗi phải ai đi đường nấy, trong xã hội bây giờ
cuộc sống hôn nhân chủ yếu là tạm bợ, nhìn nhau mà sống, cuộc hôn nhân
của chúng tôi vẫn có thể coi là hạnh phúc hơn rất nhiều nhà, nếu như một gia
đình như gia đình tôi phải ly hôn thì ít nhất có đến 300 triệu gia đình Trung
Quốc nên giải tán.
Do vậy, tôi không hề quá để ý đến “thư ly hôn” của vợ, mà đơn giản trả
lời cô ấy, khuyên giải cô ấy, đợi tôi ổn định cuộc sống ở Đại Liên sẽ đón cô
ấy và con đến. Nhưng lần này “lão giang hồ” là tôi đây đã quá ngây thơ, vợ
tôi nhanh chóng trả lời: “Ly hôn, không còn sự lựa chọn nào khác!”.
Tôi nhận ra đây là chuyện nghiêm túc, không phải là trò đùa nữa rồi, nên
cũng bắt đầu nghiêm túc đối diện với chuyện này. Tôi vẫn cố gắng níu kéo,
đặc biệt khi nhắc đến sự ảnh hưởng đến con cái sau khi ly hôn, cô ấy từng
giúp đỡ tôi trong công tác tư vấn tâm lý, cô ấy không phải là không biết khi
gia đình đổ vỡ sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến một đứa trẻ chưa đầy mười
tuổi. Sau vài lần thương lượng, tôi thấy ý cô ấy đã quyết, tôi cũng buông tay
từ bỏ.
Cuộc hôn nhân mười năm cuối cùng đã đi đến hồi kết.
Hôn nhân đổ vỡ tất nhiên không có ai là người chiến thắng, trong bất kỳ
một cuộc hôn nhân đổ vỡ nào thì hai bên đều có trách nhiệm, chỉ là ở mức
độ không giống nhau. Bởi cho dù thế nào thì cuộc sống vẫn cứ tiếp tục, vì
thế
tôi
bắt
buộc
phải
lên
kế
hoạch
cho
cuộc
sống
mới
của
mình,
điều
quan
trọng
nhất
trong
cuộc
sống
mới
đó
chính
con
gái,
điều
tôi
phải
“giành giật” để có được.
Sau khi đồng ý ly hôn, tôi lập tức liên hệ với nhà trường, đặt mua sách
vở, vì đang trong kỳ nghỉ, tôi không tìm được ai ở trường, tôi đến phòng giáo