Lời
dẫn
Con người hiện đại đang sống trong một hệ thống giá trị đa nguyên và hỗn loạn, ai cũng
muốn tìm tự do cho riêng mình. Do muốn tìm tự do bên ngoài nên họ không biết gốc rễ của
tất cả các vấn đề nảy sinh bên trong chính họ, đương nhiên họ càng không biết thực chất tất
cả các đáp án đó lại nằm trong nội tâm mình. Vì vậy, muốn giải quyết triệt để các vấn đề đó,
đầu tiên bạn hãy nhìn lại chính bản thân mình, trở lại với bản thân mình.
Tìmlại chínhmìnhlà một trong những tác phẩm hay của Hòa thượng Thánh Nghiêm, liên
quan mật thiết đến đời sống tâm linh của con người hiện đại. Toàn bộ cuốn sách chia thành
bốn phần lớn gồm: 1. “La bàn định hướng cuộc đời”; 2. “Giải thoát cho mình”; 3. “Tìm về âm
thanh nội tại”; 4. “Khẳng định bản thân, trưởng thành và thể nhập vô ngã”.
Là bậc thầy hướng dẫn đời sống tâm linh của xã hội đương đại, Hòa thượng Thánh Nghiêm
không giống với những tác giả bình thường chỉ bàn luận đến thành công và trưởng thành của
mỗi cá nhân. Xuất phát từ tầm nhìn vĩ mô, ngài cho rằng khi con người xác định được phương
hướng đúng đắn, hòa mình vào mục tiêu chung của nhân loại, tự nhiên sẽ định vị được bản
thân, không đi lệch hướng. Hơn nữa, trưởng thành của mỗi cá nhân chính là sự trưởng thành
của cả nhân loại, thành công của cá nhân chính là thành công của toàn xã hội, cá nhân và tập
thể không mẫu thuẫn đối lập mà tác động qua lại, bổ trợ cho nhau. Nếu không có trí tuệ uyên
thâm, thiếu hiểu biết cuộc đời thì làm sao có được tầm nhìn rộng lớn và sâu sắc như thế
được!
Tìmlại chínhmìnhlà kết tinh của tâm từ mẫn, trí xuất trần giúp chúng ta tìm lại nẻo về bản
lai diện mục, đối diện với chính mình.
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
LA
BÀN
ĐỊNH
LƯỢNG
CUỘC
ĐỜI
TÌM
LẠI
CÁI
TÔI
ĐÍCH
THỰC
Tôi tin rằng, chẳng ai chịu nhận mình không biết mình là ai. Khi có người hỏi bạn là ai,
chắc chắn bạn sẽ trả lời: “Tôi chính là tôi”. Nhưng bạn đã từng nghĩ cái “tôi” hoặc “chính bản
thân tôi” rốt cục là cái gì chưa? Có thể từ nhỏ đến giờ, mọi người đều ghi bạn với các tên đó,
bạn cũng đã nghe quen rồi, bạn sẽ cảm thấy cái tên đó chính là mình, mình mang cái tên như
vậy.
Cũng có thể bạn cho rằng: “Thân thể của tôi là chính tôi, nhà của tôi chính là tôi, tư tưởng
của tôi chính là tôi, năng lực của tôi là chính tôi, tài sản của tôi chính là tôi, vợ của tôi, người
quen của tôi, con của tôi, đều là tôi”, tuy nhiên trong những câu nói đó chỉ thấy xuất hiện
“của tôi…”, “của tôi…”, đã không nói rõ cái gì là “tôi”.
Ví dụ: Đây là thân thể của ai? Là thân thể “của tôi”. Tư tưởng của ai? Là tư tưởng “của tôi”.
Quan niệm của ai? Là quan niệm “của tôi”. Phán đoán của ai? Là phán đoán “của tôi”. Tiền của
ai? Chính là tiền “của tôi”. Tất cả đều là “của tôi…”, “của tôi…”. Vậy “tôi” là cái gì?
Thực tế không có “cái tôi” đích thực! Chúng ta không biết được mình là ai, bởi từ nhỏ
chúng ta đã bị các quan niệm về giá trị bên ngoài chiếm hữu, bị hoàn cảnh vật chất dắt theo
đi, trở thành nô lệ của hoàn cảnh bên ngoài mà chính mình không cảm nhận được. Vì sức
khỏe của tôi, vì tài sản, những người trong nhà của tôi… của tôi, vừa khóc, vừa cười, vừa
thích thú, lại vừa phiền muộn, tất cả đều vì “của tôi”, không có việc nào khác ngoài việc vì
“tôi”. Đây quả là điều ngu ngốc!
Hãy suy nghĩ kỹ xem, khi chúng ta vừa ra đời, trong não của chúng ta vốn không có tri
thức, học vấn và cũng không có trí nhớ, nhưng cùng với việc học tập những kiến thức trong
nhiều năm, dần dần có thể phân biệt được tên, hình dạng và số lượng nhiều ít của sự vật, sau
đó lại có những phán đoán về giá trị như “điều này có lợi gì với mình không? Có tốt với mình
không? Ai là người yêu của mình? Ai là người không yêu mình? Tôi thích cái gì? Không thích
cái gì?”. Hơn nữa trong quá trình xã hội hóa lâu dài, con người học những cách nói chiều lòng
người khác, học cách che đậy cái xấu xa thậm chí che khuất cả tình cảm, cảm giác đích thực
của mình. Dần dần thành thói quen nói dối lòng, làm dối ý nghĩ, cuối cùng đánh mất khả năng
nhận biết về mình — về cái tôi ban sơ. Cả thân và tâm sống mãi trong tình trạng mất khả năng
tự chủ.
Cái tôi đích thực phải là cái tôi đủ khả năng điều khiển được chính mình, có thể sai khiến,
khống chế được các hoạt động về tình cảm của mình. Tự mình có thể làm chủ được mình, đó
mới là chính mình, nếu đã muốn đi về hướng đông sẽ không đi về hướng tây; có thể giúp đỡ
người khác mà không phải là đi giết người, đánh người, lại có thể điều khiển được trái tim của
mình, khiến cho nó trở thành một trái tim biết hổ thẹn, biết khiêm tốn, chứ không phải là trái